Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Bức thư gửi mẹ và lời sám hối muộn màng của gã chồng giết vợ


“Mẹ kính mến! Hơn một năm đã trôi qua mà con vẫn bàng hoàng tưởng như mới ngày nào. Đêm đêm trong những giấc ngủ chập chờn, những ký ức về gia đình ập đến giày vò tâm hồn con trong nỗi ân hận xót xa vô bờ, đau khổ tột cùng của một người con bất hiếu, một người chồng bất lương và một người cha tồi tệ…”.


Từ những dòng thư chất chứa nỗi ân hận day dứt ấy, tôi đã quyết định tìm đến gặp chủ nhân của nó. Tác giả bức thư là phạm nhân Nguyễn Cảnh Linh, kẻ đã gây ra vụ án mạng chấn động xứ Nghệ, ngay ngày mồng 1 Tết Nguyên đán năm 2013. Nạn nhân mà Linh nhẫn tâm ra tay sát hại chính là người đã “má ấp môi kề” với gã hơn 10 năm.


Bi kịch đằng sau một bức thư xin lỗi


Hàng nghìn bức thư hưởng ứng phong trào phạm nhân viết thư “Viết thư xin lỗi” tại trại giam số 6 (Tổng cục VIII – Bộ Công an), mỗi lá thư là một câu chuyện. Từ sự giới thiệu của các cán bộ quản giáo, người viết được đọc một bức thư rất xúc động. Đó là lá thư đẫm nước mắt gửi tới mẹ của phạm nhân Nguyễn Cảnh Linh, hiện đang thụ án 12 năm tù về tội giết người, tại phân trại số 2. Từ những dòng thư chất chứa nghẹn ngào, ân hận ấy, tôi quyết định tìm gặp Linh.


Bức thư gửi mẹ và lời sám hối muộn màng của gã chồng giết vợ - Ảnh 1


Nguyễn Cảnh Linh tại phiên tòa.


Trước đó, do mâu thuẫn vợ chồng, Linh dùng búa đinh đánh nhiều nhát vào đầu vợ, ngay trong ngày mồng 1 Tết Nguyên đán năm 2013. Vợ chết, chồng vào tù để lại hai đứa con nhỏ nheo nhóc cho bà nội chăm sóc, nuôi dưỡng. Linh tự nhận mình là đứa con trai bất hiếu, người chồng bất nhân, người bố tồi. Từ trong trại giam, những lời thư day dứt đã được gửi đi.


Được biết, năm 2002, Nguyễn Cảnh Linh (SN 1980) và Nguyễn Thị Hoa (SN 1982), cùng trú tại xã Quỳnh Tân, huyện Quỳnh Lưu (Nghệ An) quyết định làm đám cưới, nên duyên vợ chồng sau một thời gian yêu nhau. Hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ được nhân lên gấp bội, khi cũng trong năm đó, họ vừa chào đón sự ra đời đứa con gái đầu lòng, vừa được bố mẹ cho đất làm nhà ở riêng. Hai năm sau, họ hạ sinh đứa con trai thứ hai, “đủ nếp, đủ tẻ”.


Tuy nhiên, trên con đường mưu sinh, họ gặp không ít vất vả. Dù hai vợ chồng chịu khó làm ăn, thắt lưng buộc bụng, nhưng khi hai cháu Nguyễn Thị H. và Nguyễn Cảnh L. đến tuổi tới trường, gánh nặng cơm áo gạo tiền lại càng đè lên đôi vai họ. Sau nhiều đêm trằn trọc, bàn bạc, hai vợ chồng quyết định gửi các con lại nhờ ông bà nội – ngoại chăm sóc giùm, để vào Nam, ra Bắc làm thuê. Mỗi năm chỉ về quê sum họp một lần vào dịp tết dân tộc.


Đầu năm 2012, nhờ vay mượn mỗi nơi một ít, vợ chồng Linh thuê mặt bằng bên cạnh bệnh viện 103 (Hà Nội) để kinh doanh ăn uống. Sau một thời gian chắt chiu, làm lụng, họ cũng có chút vốn gửi về quê mua một mảnh đất ngay sát trung tâm xã Quỳnh Tân. Miếng đất này, vợ chồng định bụng mở thêm một quán ăn phục vụ nhu cầu cho bà con quê nhà. Tết năm đó, khi họ đóng quán về quê ăn tết cùng các con thì bi kịch đau lòng đã xảy ra.


Theo lời kể của Linh, ngày 29 Tết Quý Tỵ 2013, giữa hai vợ chồng xảy ra chút xung đột, cãi vã vì chuyện trong gia đình. Chị Hoa đã bồng dắt hai đứa con bỏ về nhà ngoại. Muốn các con giảng hòa, để đón tết sum vầy, vui vẻ, mẹ Linh khuyên con trai sang nhà ngoại xin lỗi, rồi đưa vợ con về.


Thế nhưng, khoảng 10h30 ngày 10/02/2013 (tức ngày mồng 1 Tết Nguyên đán), khi sang, Linh nói hết lời mà Hoa vẫn nhất mực không chịu, cứ “cố thủ” ở nhà mẹ đẻ, mâu thuẫn vợ chồng càng lớn hơn. Trong lúc nóng giận vì thái độ của vợ, không làm chủ được lý trí, Linh đã chạy đi lấy chiếc búa đinh đánh liên tiếp vào đầu chị Hoa. Mặc cho người thân và bà con có mặt ở đó can ngăn, Linh vẫn không buông tay, cho đến khi nạn nhân gục ngã giữa nền nhà.


Sau khi sự việc xảy ra, mọi người đưa chị Hoa đi cấp cứu, còn Linh nhanh chân trốn khỏi hiện trường vụ án mạng.


Do vết thương quá hiểm, gây chấn thương sọ não nên chị Hoa đã trút hơi thở cuối cùng sau đó không lâu. Nghe tin vợ đã tử vong, chiều tối cùng ngày, Nguyễn Cảnh Linh tự đến cơ quan Công an huyện Quỳnh Lưu để đầu thú hành vi phạm tội của mình. Bản án 12 năm tù giam là cái giá Linh phải trả cho việc làm mất nhân tính ấy.


Bức thư gửi mẹ và lời sám hối muộn màng của gã chồng giết vợ - Ảnh 2


Ngôi nhà từng là tổ ấm hạnh phúc của gia đình Linh.


Khi kể lại câu chuyện cũ của mình, phạm nhân Nguyễn Cảnh Linh bảo: “Cho đến bây giờ, chưa bao giờ tôi thôi ước có hai từ “giá như”. Giá như lúc ấy tôi bình tĩnh hơn, kiên trì thuyết phục vợ hơn; giá như Hoa đừng cố chấp như thế, thì có lẽ mọi chuyện không đi quá xa như vậy. Giờ đây mọi việc cũng đã xảy ra rồi, càng ân hận day dứt bao nhiêu, tôi lại càng cố gắng cải tạo tốt bấy nhiêu. Để ngày về được rút ngắn, khi đó tôi mới có cơ hội chuộc tất cả lỗi lầm mình gây ra”.


Những dòng tâm thư


Sau khi trao đổi với các cán bộ quản giáo trại giam số 6 và tác giả, tôi xin được đăng tải một đoạn trong bức thư của phạm nhân Nguyễn Cảnh Linh gửi mẹ mình để độc giả cả nước được biết.


Thư có đoạn: “Con mạnh dạn viết những dòng thư trải lòng mình cùng lời xin lỗi muộn màng tới mẹ và gia đình ta. Nếu ngày ấy con hiểu được rằng hạnh phúc gia đình là quý giá và thiêng liêng vô cùng, thì con đâu để sự ích kỷ nhỏ nhen và tàn nhẫn chế ngự trái tim con để rồi gây ra tội lỗi tột cùng... Cho dù vết thương lòng không dễ gì có thể chữa lành được, nhưng con tin rằng với sự sám hối và quyết tâm hướng thiện của mình, con sẽ bù đắp phần nào nỗi đau của gia đình mà con đã gây ra”.


Video xem thêm:


Giết vợ, người chồng dẫn con trai đến công an đầu thú trong ngậm ngùi.


Trên tinh thần của phong trào “Viết thư xin lỗi”, bức thư đẫm nước mắt của Nguyễn Cảnh Linh đã được ban giám thị trại giam gửi về tận nhà cho mẹ hắn.


Cầm bức thư chất chứa nỗi niềm của đứa con trai lầm đường lạc lối, người mẹ này đã khóc rất nhiều. Mới đây, bà đã vào trại thăm nuôi Linh và đồng ý tha thứ lỗi lầm cho hắn, đồng thời, động viên Linh cố gắng cải tạo cho tốt để sớm trở về với các con.


Trước khi ra về, bà nắm tay Linh dặn: “Con ạ, mẹ già rồi, có thể trong quãng đời còn lại của mình, mẹ không cần con chăm sóc nữa. Nhưng hai đứa con con, chúng mất mẹ rồi nên rất cần có bố. Bởi vậy, mẹ mong con cố gắng cải tạo thật tốt, để bố con sớm đoàn viên. Hai đứa nó cũng bảo không trách gì bố cả”. Nhắc lại những lời dặn dò của mẹ cho tôi nghe, Linh vẫn bật khóc nức nở như một đứa trẻ.


Linh chia sẻ thêm: “Khi trại giam phát động phong trào “Viết thư xin lỗi”, người tôi nghĩ đến đầu tiên là vợ mình, vì tôi có lỗi rất lớn với cô ấy. Nhưng chính tôi đã tước đi quyền sống của Hoa. Rồi tôi nghĩ đến mẹ mình. Sau vụ việc động trời ấy xảy ra, gia đình ly tán, mọi gánh nặng đều dồn lên đôi vai mẹ. Bà phải chăm sóc cả hai đứa con của tôi và Hoa đang tuổi ăn, tuổi học. Từ bé đến lớn, tôi chưa một ngày nào mang lại niềm vui cho mẹ, chỉ đem đến toàn chuyện rắc rối, buồn phiền”.


Bức thư gửi mẹ và lời sám hối muộn màng của gã chồng giết vợ - Ảnh 3


Cháu H. và L. - Hai đứa con của Linh trước nỗi đau mất mẹ, bố đi tù.

Khi tôi hỏi: “Nếu được phép viết thư lần nữa, Linh sẽ viết cho ai?”, không một chút suy nghĩ, Linh bảo: “Nhất định tôi sẽ viết cho hai đứa con. Chính tôi là người đã phá tan mái ấm hạnh phúc của các con, tôi không xứng đáng làm một người bố. Thế nhưng, các con tôi không trách cứ tôi một lần mà còn bảo sẽ đợi tôi về đoàn viên. Chính đó là sự động viên rất lớn để tôi cải tạo tốt”.








Khi tôi gặp Linh ở trại giam số 6, gã mới thụ án được một năm, con đường 11 năm phía trước vẫn dài dằng dặc. Nhưng sau khi xốc lại tinh thần, Nguyễn Cảnh Linh cho biết: “Hồi đầu vào tôi rất chán nản, bi quan, không dưới hai lần nghĩ tới cái chết, để kết thúc sự giày vò của tòa án lương tâm. Nhưng nghĩ đến các con, lại được sự động viên, phân tích của các cán bộ quản giáo ở đây, tôi đã dần lấy lại niềm tin để sống và cải tạo”.

*Tên nạn nhân đã được thay đổi


Loan Nguyễn





www.nguoiduatin.vn

Back to TOP